Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Có khoảng 1.040 tấm ảnh, đại khái như vậy. Ít nhất cũng hơn 1.000 tấm. Đó là đợt cuối cùng. Lúc nào cũng có rất nhiều. Phần lớn mỗi đợt đều kéo dài như vậy, với rất nhiều ảnh như thế. Tôi không nghĩ mình đang phàn nàn về công việc này. Tôi có thể đi chụp ảnh cả ngày mà không bao giờ thấy chán nếu có thể khám phá được những điều mới mẻ và xinh đẹp. Mỗi khi có thể ra ngoài chụp ảnh, tôi thường đi nhiều giờ liền, rất nhiều giờ, rồi trở về với hàng trăm, thậm chí hàng ngàn tấm ảnh. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng có thời gian làm vậy. Nên thỉnh thoảng, nếu có dịp ra ngoài chụp, số ảnh đó sẽ đủ dùng mỗi ngày trong một thời gian rất dài, cho đến khi tôi có đợt mới gửi cho họ. Thông thường, họ trộn lẫn những ảnh cũ và ảnh mới. Cho nên quý vị không thể nào biết được tôi đã chụp những bức ảnh ấy ở đâu. Cho dù ở cùng tôi, có khi quý vị cũng không nhìn thấy chúng, ở dưới đất hay trên cây. Tôi có đôi mắt rất tinh tường vì tôi yêu quý chúng. Tôi yêu cây cối, hoa lá, ngay cả những bông hoa cỏ nhỏ bé, ngay cả những bông hoa cỏ nhỏ bé. Có lẽ chỉ khoảng một milimét, nhưng khi chụp vào máy rồi về nhà chỉnh sửa, ôi, chúng trở nên xinh đẹp và đáng yêu vô cùng. Dĩ nhiên, chúng trở nên rõ nét hơn. Vẻ đẹp vốn đã ở đó, chỉ là khi đưa lên màn hình thì nhìn thấy rõ hơn. Tôi cũng mất rất nhiều giờ để chỉnh sửa mỗi đợt ảnh. Mỗi đợt có thể khoảng 100 tấm hay 200 tấm ảnh. Và cần rất nhiều thời gian. Mỗi ngày tôi làm một chút. Tôi không phải nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chỉ chuyên tâm vào việc chụp ảnh. Tôi cũng đã nói với quý vị rằng tôi rất thất vọng vì hình ảnh hiển thị trên máy ảnh thì vô cùng rực rỡ. Nhưng khi chuyển sang máy tính rồi sang một máy tính khác, chúng lại trông hoàn toàn khác đi. Nhiều lúc tôi còn không nhận ra. Màu sắc hoàn toàn khác. Chỉ còn khoảng 30% màu sắc thật trong ảnh tôi chụp. Vì thế, đôi khi tôi cảm thấy mình lãng phí rất nhiều thời gian, nhưng cũng không thể kìm lòng được. Tôi chỉ muốn cho mọi người thấy rằng thiên nhiên vô cùng tươi đẹp và đáng được gìn giữ. Đó là ý tưởng của tôi, bên cạnh tình yêu dành cho thiên nhiên và vẻ đẹp trong thiên nhiên, vẻ đẹp thuộc về thiên nhiên, đến từ thiên nhiên và được thiên nhiên tạo nên. Tạ ơn THƯỢNG ĐẾ, tôi có vài biên tập viên tài năng giúp khôi phục phần nào vẻ đẹp vốn có, lẽ ra đã bị mất do những chương trình máy tính chưa hoàn thiện. Chúng tôi đang thử các máy tính khác. Có lẽ một ngày nào đó, chúng tôi sẽ có máy tính có thể tái hiện trọn vẹn những tấm ảnh mà tôi đã miệt mài chụp. Tôi cảm ơn cây cối và hoa lá, rồi về nhà miệt mài chỉnh sửa để thể hiện vẻ đẹp của họ một cách xứng đáng, và qua ống kính, tôi muốn giúp họ cất lên tiếng nói rằng thiên nhiên thật sự, thật sự tuyệt diệu. Họ có thể bộc lộ chính mình và những màu sắc chân thật của họ khi quý vị chụp ảnh họ bằng tình thương. Tôi luôn khen họ: “Ồ, cưng đẹp quá, đẹp quá. Tạ ơn THƯỢNG ĐẾ đã gìn giữ và làm cho cưng thật xinh đẹp. Và cảm ơn cưng đã cho phép ta lưu giữ cưng thành bất tử trên màn hình truyền hình”. Họ rất vui. Nếu để ý, quý vị có thể thấy rằng hầu hết những ảnh tôi chụp đều có hồn. Dường như họ tựa vào nhau, trò chuyện, nắm tay, an ủi nhau, hoặc muốn ôm nhau, vươn về phía nhau theo một cách nào đó. Tôi luôn nhìn thấy điều đó. Tôi mong quý vị thật sự để ý và đọc được ngôn ngữ của họ qua ống kính, để cảm thấy vui hơn khi ngắm nhìn họ, và trân quý hơn những gì THƯỢNG ĐẾ đã tạo ra cho chúng ta. Xin đừng tiếp tục tàn phá bất kỳ chúng sinh hoang dã nào, rừng tự nhiên hay những vùng thiên nhiên hoang sơ, mà hãy gìn giữ, bảo vệ và nuôi dưỡng thiên nhiên để họ có thể mang thêm hạnh phúc, sức khỏe và những điều kỳ diệu vào cuộc sống quý vị. Đó là lý do tôi yêu thích chụp ảnh thiên nhiên. Tôi cũng yêu thích mọi thứ khác, nhưng tôi không thể làm quá nhiều việc cùng một lúc. Quý vị biết đó, thời gian trong đời sống chúng ta mỗi ngày đều có giới hạn, trong khi tôi lại có quá nhiều việc phải làm. Dù tôi có nhiều thành viên đội ngũ, nhiều người trong số họ đôi khi cũng cần được giúp đỡ, cần sự an ủi của gia đình hoặc hỗ trợ trong lúc gặp khó khăn. Vì vậy, tôi cũng khá bận rộn, giống như một người đời bình thường, chăm sóc gia đình, bạn bè, người-thân-chó, người-thân-chim, dù là từ xa. Chúng tôi duy trì sợi dây yêu thương. Tôi luôn cảm thấy họ ở bên mình. Tôi cảm thấy gần gũi với họ và hoàn toàn không cô đơn, dù không trực tiếp gặp họ. Tôi thường hay trò chuyện với họ, cả bên trong lẫn bên ngoài, để họ biết rằng mình không bị bỏ bê, không thiếu tình thương hay bị bỏ rơi, v.v… Tôi bảo đảm họ có mọi thứ cần thiết: thức ăn, thuốc men khi cần và mọi tiện nghi trong ngôi nhà của họ. Họ có phòng riêng. Họ cũng có chuồng để vào bất cứ khi nào họ muốn tìm sự thoải mái và cảm giác an toàn. Mùa đông họ có chăn ấm, mùa hè có chăn mát; tùy nơi sinh sống, họ cũng được làm mát đầy đủ bằng các thiết bị hiện đại như máy lạnh và quạt. Nhờ vậy, họ có thể cảm nhận làn gió mát như trong thiên nhiên. Họ có thể đi dạo cùng các thị giả. Họ có thể nghỉ trên cỏ, đi quanh hoặc giữa những hàng cây hoặc những bụi cỏ cao, và họ rất thích. Nếu có thể, thỉnh thoảng hãy đưa người-thân-chó ra khỏi căn hộ, đến công viên hoặc vào rừng. Nhưng hãy luôn bảo đảm cả hai đều an toàn. Có lẽ nên mang theo một cây gậy nhỏ, phòng khi gặp những người-thân-động vật hoang dã lớn, quý vị có thể dùng gậy để ngăn họ đến gần. Đừng đánh họ. Chỉ cần cầm gậy vung nhẹ là họ sẽ hiểu. Có lẽ họ sẽ sợ, hoặc ít nhất sẽ lùi lại và để quý vị cùng người-thân-chó được yên. Nếu có thể, tốt hơn nên đi cùng một hoặc vài thành viên gia đình hay bạn bè. Đến những nơi mà quý vị biết là an toàn. Hãy nhớ rằng người-thân-động vật của quý vị phần lớn có nguồn gốc từ thiên nhiên hoang dã. Cho nên đừng khiêu khích họ đến mức vượt quá giới hạn. Hãy dịu dàng nhưng kiên quyết, yêu thương, tử tế và quan tâm đến cảm xúc cũng như bản năng tinh thần hay thể chất của họ. Họ không hoàn toàn giống con người như quý vị nghĩ, nhưng họ yêu thương quý vị đến tận cùng thế giới. Không ai thương quý vị hơn là người-thân-chó, -mèo, -chim, -vịt, -gà tây, -ngỗng hay -thiên nga hoang dã mà quý vị đã kết thân. Bất kỳ ai trong số họ cũng sẽ chạy đến chào đón khi quý vị về nhà. Ngay cả người-thân-bò cũng vậy. Có một người kể rằng suốt tám năm anh ấy không gặp lại người-thân-bò mà anh từng đến thăm tại một trung tâm. Tám năm sau, anh không nghĩ người-thân-bò còn nhớ mình. Nhưng không, khi anh đến, người-thân-bò lập tức chạy tới, dụi đầu vào anh như để chào mừng. Họ đã không gặp nhau suốt tám năm. Người-thân-bò chạy đến, áp đầu vào ngực anh vì nhận ra anh và vô cùng vui mừng khi được gặp lại anh. Nhiều người-thân-động vật cũng như vậy. Nếu quý vị gần gũi và yêu thương họ, họ sẽ không bao giờ quên quý vị. Quý vị biết đó, dù con mình có thương người-thân-chó đến đâu, đôi khi người-thân-chó vẫn có thể hành động rất bất ngờ. Nếu họ nhìn thấy hoặc nghe thấy điều gì đó có thể gây nguy hiểm cho con trẻ hay cho quý vị, họ có thể giật tuột dây dắt khỏi tay quý vị và lao về phía đó. Việc này có thể xảy ra quá đột ngột khiến quý vị không kịp phản ứng, dẫn đến bị ngã và bị thương. Tương tự, hãy luôn bảo đảm con trẻ ở bên quý vị và chỉ để trẻ cầm dây dắt người-thân-chó một lúc thôi, khi luôn có quý vị ở bên cạnh. Đừng bao giờ để trẻ ở một mình với người-thân-chó, dù họ có vẻ hiền lành, đã được thuần hóa và rất đáng tin cậy. Bởi quý vị không bao giờ biết người-thân-chó phải làm gì. Quý vị không bao giờ biết điều gì sắp xảy đến với mình. Người-thân-chó nhìn thấy, nghe thấy và biết trước những điều quý vị chưa nhận ra. Và họ có thể lao đi rất nhanh để bảo vệ quý vị. Ngay cả một số chúng sinh vô hình như ma quỷ, người-thân-chó có thể thấy, nhưng quý vị thì không. Nếu những ma quỷ đó muốn đến gần quý vị với ý định làm hại quý vị, người-thân-chó có thể sủa dữ dội, giật khỏi dây dắt từ tay quý vị và lao tới. Quý vị có thể chẳng thấy gì, nhưng họ thấy tất cả. Người-thân-chó thấy mọi thứ, nên xin đừng trừng phạt hay la mắng họ. Đừng trách vì sao họ bỗng nhiên chạy khỏi quý vị và sủa lớn vào một nơi tưởng như không có gì. Nếu có thời gian và thương người-thân-chó, quý vị nên tìm hiểu thêm đôi chút về cách huấn luyện và cho họ ăn. Chẳng hạn, có nhiều loại thức ăn gây độc cho họ. Hãy cho con mình biết. Hãy nói cho con trẻ biết để các em không vô tình làm họ bị ngộ độc. Quay lại chuyện Vua Sy… Vua Sy nhận xét rằng con người cần tu Pháp Thiền Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại), thì mới có hòa bình bền vững. Dĩ nhiên, ý Ngài là ít nhất vượt ngoài phạm vi thế giới này. Nhưng sau khi nghe lời giải thích thứ hai của Ngài, tôi không thấy vui. Ban đầu, tôi tưởng chúng ta có thể thiền Quán Âm và dành vài giờ cho thế giới là đủ, nhưng Vua Sy nói như thế chưa đủ cho mọi người. Điều đó có thể giúp thế giới dịu lại phần nào, nhưng không thể giúp từng cá nhân nếu họ không tu hành. Nó có thể giúp cho người thân, bạn bè và những người có mối quan hệ thân thiết với hành giả Quán Âm, nhưng không phải cả thế giới, vì rốt cuộc có bao nhiêu người tu thiền Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại) đâu? Điều ấy khiến tôi buồn. Tôi thầm nghĩ như vậy, rồi nói với Ngài rằng ngay cả việc chỉ khuyên họ ăn thuần chay để không tạo nghiệp sát sinh, để không phải chịu quả báo bị giết một cách đau đớn ##dưới bất kỳ hình thức nào. Chỉ vậy thôi mà họ cũng không làm được. Nếu cả thế giới chuyển sang ăn thuần chay, chúng ta đã có hòa bình, ít nhất là trong kiếp sống này trên thế giới này rồi. Nếu tất cả đều theo và tu Pháp Môn Quán Âm, ôi Trời ơi, chúng ta sẽ lập tức có Thiên Đàng. Bởi vì tất cả những người gọi là đệ tử của tôi, tức đệ tử của THƯỢNG ĐẾ, đều biết điều này và không ngừng cảm ơn tôi vì đã cải biến cuộc đời họ thành lối sống Thiên Đàng. Nhưng làm sao tôi có thể thuyết phục được cả thế giới vốn đã bệnh nặng về tinh thần, thể xác, cảm xúc, tâm lý và tâm linh, đã bị đầu độc quá sâu từ rất lâu, từ vô thủy đến nay rồi? Cho nên tôi rất buồn và nghĩ: “Thôi, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ có được hòa bình lâu dài. Có lẽ hôm nay nơi này yên bình, ngày mai nơi khác lại bất ổn”. Từ trước đến nay, chúng ta luôn ##chứng kiến như thế. Ít nhất trong kiếp này, hoặc qua sử sách và phim tài liệu, chúng ta đều thấy rằng con người chưa bao giờ thật sự học được cách sống hòa bình với nhau. Chiến tranh vẫn luôn xảy ra vì đủ mọi lý do, hoặc hoàn toàn không vì lý do gì hết. Nên tôi nghĩ đến những đệ tử đáng thương của tôi, họ thiền rất nhiều và dành trọn thời gian cho việc đó. Dù nhiều người-thân-động vật liên tục đến gặp tôi, mấy ngày gần đây họ đến nhiều hơn bình thường, tôi vẫn chưa hỏi họ. Nhưng hôm nay tôi đã hỏi: “Ai nói với con điều này? Ai nói với con về hòa bình và bảo ta đừng lo lắng?” Cô chim trả lời rằng ##có một người anh đã nói cho cô biết. Tôi hỏi: “Người anh nào? Trong đoàn thể của ta có rất nhiều anh chị em. Là ai?” Cô chim đáp: “Thưa không, một người anh từ Thiên Đàng”. Có lẽ đó là một anh em chim đã rời khỏi thế giới này, hiện đang ở trên Thiên Đàng nhưng họ vẫn liên lạc với nhau. Photo Caption: “Hãy Hài Lòng Với Những Gì Đời Ban Tặng”











