Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Có người bảo ta dùng lời mê hoặc Phải! Phải rồi! Điều đó thật không sai Âm thanh ngọt ngào ta muốn rót vào tai Gạt hoàng tử trở về nơi Thiên Quốc
Buổi chiều hiu hắt trong nắng say, đâu đây vang vọng khúc tri âm. Hồn người cũng theo từng cung bậc, nổi trôi theo mỗi giọt âm thanh, cho nắng phải rưng rưng, hoa phải nức nở. Và bóng hình ai vương vấn mãi theo nỗi u hoài, khi tay ngọc lả lướt trên phím ngà, âm vang lời vĩnh biệt. Chiều nắng say, con bướm vàng thơ thẩn, Bên nhà em hiu hắt tiếng dương cầm. Hồn ai xưa khóc lại giữa thanh âm? Mối sầu ấy biết em còn tưởng nhớ? Tôi nghe rõ buổi chiều hoa nức nở, Ôi tay buồn em để tiếng vàng rơi! Vô tình sao! Em rung phím lòng người, Bao thương nhớ chiều nay về quá khứ. Nhớ từ đâu, có một chiều khách lữ, Trong hương đàn vương mãi bóng hình ai. Ôi mắt xanh, mày lặng, áng mi dài, Người khuê nữ tóc buồn như suối chảy. Và tay trắng trên phím ngà run rẩy, Và hồn sầu tan rụng với hồng sa. Anh van em ngừng lại khúc đàn hoa, Nương tay nhẹ, gieo một lời vĩnh biệt. Anh van em chớ sầu trong mắt biếc, Cho hồn ai thôi nhớ chút ly hương. Chiều hôm nay thổn thức nắng bên tường, Và lời gió cũng run bằng cánh bướm. Em không thấy u hoài như sóng gợn, Tự lòng anh rung lại mấy thanh âm? Bên nhà em hiu hắt tiếng dương cầm. Thân phận con người ngắn ngủi và hư ảo, cuốn nhân loại vào vòng sinh tử. Điều gì là ảo? Điều gì là thật? Con tim tự hỏi biết bao lần. Hôm qua mộng thấy tụng kinh Tỉnh ra mới biết chính mình là trăng Bao nhiêu cát của sông Hằng Là bao nhiêu kiếp đã tằng tử sinh Lang thang, nghiệp chướng, tội tình Con chim nó hót, bình minh đến rồi Thời gian phủ mộng đầy vơi Mỉm cười ta ngủ xa xôi kiếp nào Đêm hồng tràn ngập chiêm bao Mà nay ta đã đi vào trần gian Đêm này ngồi tụng Kim Cang Sắc không mộng huyễn cưu mang với người Trong mơ thấy đóa hoa tươi Bây giờ tỉnh dậy ta cười với ta Giang tay đón cả Ta Bà Lòng nghe rợn ngợp hằng sa kiếp rồi Ngày xưa Trang Tử bồi hồi Giữa mình và bướm ai ngồi ngắm nhau Bây giờ xuân đến lòng đau Ai mang áo cũ bạc màu mùa đông Cho xin một đóa hoa hồng Đem về cắm giữa giòng sông cuộc đời Hương thơm bát ngát tình người Say sưa tụng mãi những lời kinh xưa. Lời giảng Chân Lý là chiếc bè đưa ta trở về Bến Giác, như cỗ xe đưa ta ra khỏi ngôi nhà thế gian đang cháy trong ngọn lửa tham, dục, sân hận và vô minh. Khi nghe về những điều kỳ diệu ấy, người nơi cõi trần này có thể nghĩ đó chỉ là sự lừa dối, nhưng lời nguyện của một vị Bồ Tát (Thánh nhân) là cứu độ chúng sinh bất kể sự thiếu hiểu biết đáng buồn. Một ngày kia, mưa ân phước sẽ rơi đều xuống nhân loại, và hạt giống từ bi sẽ thấm nhuần, sinh sôi khắp Địa Cầu. Có người bảo ta dùng lời mê hoặc Phải! Phải rồi! Điều đó thật không sai Âm thanh ngọt ngào ta muốn rót vào tai Gạt hoàng tử trở về nơi Thiên Quốc Ích gì đâu, cõi trần thân kham nhược Bao tháng ngày lãng phí mảnh hồn hoang Người yêu ơi – Thiên Sứ lạc trần gian Hãy lại gần (Hãy lại gần) trong âu yếm vòng tay! Để ta dìu về nơi xưa trìu mến Về tương lai huyền diệu thuở khai nguyên Nơi gót hài lấm tấm bụi hoàng kim Và mặt đất rải đầy muôn châu bảo Huyền sử này một khi em hiểu thấu Chắc là em thốt lịm bởi hân hoan Và nhọc nhằn, u tối cõi trần gian Mà nhân loại vẫn tôn sùng tha thiết Sẽ rời khỏi tim em không giã biệt Sẽ tan theo hồng lực của yêu thương Này em yêu! Khách lạ cõi mê thường Những mầu nhiệm và nhiệm mầu hơn nữa Rồi sẽ đến với em, Rồi sẽ đến với em, ta xin hứa! Niềm khát khao tình yêu, dù chỉ trong khoảnh khắc, vẫn có thể sống mãi. Dù hoa tình chỉ nở một lần, hương thơm vẫn còn vương vấn, gợi nhớ một thời hồn nhiên. “Được yêu người Ta cám ơn trên Được yêu người Muôn thuở không quên”. Xin yêu nhau Như thuở ban đầu Xin tìm nhau Cho tình dài lâu… Xin nhớ nhau như khi tình còn mới Xin yêu nhau Vì tháng ngày qua mau! Được yêu người Ta cám ơn trên Được yêu người Muôn thuở không quên Qua một đời Được biết yêu ai Ta về khiêm nhường Trong niềm yêu thương Quên nỗi vô thường! Yêu người hôm này Dù giã từ đêm mai Xin dâng lòng thiên thu Xin dâng tình bền lâu. Yêu người hôm này Dù giã từ đêm mai Xin dâng lòng thiên thu Xin dâng tình bền lâu.










