Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Tôi hỏi (người-thân-)khỉ: “Sao con tốt bụng, tử tế đến vậy? Mỗi khi thấy ta, con cứ cúi đầu và nói: ‘Chúc Ngài khỏe mạnh’. Tại sao vậy?” Và họ trả lời tôi: “Vì Ngài là Đấng Xứng Đáng”. (Hay quá.) Tôi nói: “Ai bảo các con điều đó? Họ nói rằng: “Chúng con biết”.
Người-thân-động vật rất thông minh. Người-thân-voi ghi nhớ mọi thứ suốt nhiều năm liền. Người-thân-chó có thể hiểu cảm xúc của quý vị chỉ bằng cách nhìn vào quý vị. Người-thân-cá heo thường giúp đỡ con người gặp nguy hiểm trên biển. Và người-thân-bò, người-thân-heo, và người-thân-gà có cảm xúc và mối gắn kết sâu đậm với gia đình con người của họ. Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư khiến mọi người-thân-động vật cảm thấy an toàn và được yêu thương. Họ trân quý lòng nhân từ của Ngài và những món ăn ngon mà Ngài dành tặng.Master: (Người-thân-)khỉ chỉ là trường hợp ngoại lệ, vì họ chỉ đến thôi. Tôi không phải chăm sóc họ. Tôi chỉ việc đặt một số trái cây và khoai tây, khoai lang và bắp bên ngoài, mà họ thích. (Dạ.) Và khi nào muốn ăn thì họ đến ăn. (Dạ, Sư Phụ.) Tôi không thể làm ngơ, bởi vì tôi có đủ thức ăn để ăn, còn họ không có. Vả lại họ đã đến nhà tôi, không phải nhà, mà là bên ngoài, nên tôi phải cho họ ăn.Cho nên, tôi nói [với (người-thân-)khỉ]: “Các con cứ đến ăn bất cứ gì ta cho các con, vì đó là Thượng Đế ban tặng”. Thỉnh thoảng, họ không đến. Tôi để đồ ăn ở đó; họ nhìn nhưng, họ ăn một chút và rồi họ rời đi. Tôi hỏi họ: “Tại sao vậy? Sao các con không ăn khi thức ăn còn tươi ngon? Tại sao các con chừa lại một ít ở đây? Họ nói rằng: “Để dành cho ngày mai, lỡ như không tìm được thức ăn ở nơi nào khác, thì chúng con sẽ đến và có chút đồ dự trữ để ăn”. “Được, tốt, tốt. Lần sau ta sẽ cho nhiều hơn, để các con không phải lo lắng không có đủ thức ăn. Cứ ăn thêm đi”. Và rồi, họ vẫn không ăn thêm. Nên, tôi nói: “Tại sao vậy?” Họ nói với tôi: “Ồ, thức ăn Ngài ban rất quý giá, nên chúng con chỉ nên ăn dè”. (Dạ.) (Người-thân-)khỉ, họ hiểu hết, họ biết hết.Và người-thân-khỉ, tôi cũng hỏi họ: “Sao các con tốt quá? Mỗi khi thấy ta, các con đều nói ‘chúc lành’”. (Dạ, Sư Phụ.)Họ nói: “Hú! Hú!” Đó có nghĩa là “chúc lành”, “chúc lành” (Dạ, Sư Phụ.) Họ nói: “Chúc Ngài mạnh khỏe”, trong ngôn ngữ của chúng ta. Nhưng ngôn ngữ của họ ngắn hơn, họ không nói nhiều. Ngoại trừ ở bên trong. (Dạ, Sư Phụ.) Từ vựng về mặt vật chất thì ngắn, nhưng bên trong họ diễn đạt thông tin bằng tiếng Anh thật hoàn hảo. Tiếng Anh của họ còn hay hơn của tôi nữa. Cứ thấy họ nói rất nhanh mà không phải suy nghĩ hoặc viết ra hay gì hết thì biết.Tôi hỏi (người-thân-)khỉ: “Sao con tốt bụng, tử tế đến vậy? Mỗi khi thấy ta, con cứ cúi đầu và nói: ‘Chúc Ngài khỏe mạnh’. Tại sao vậy?” Và họ trả lời tôi: “Vì Ngài là Đấng Xứng Đáng”. (Hay quá.) Tôi nói: “Ai bảo các con điều đó? Họ nói rằng: “Chúng con biết”.Chà, những người-thân-khỉ này thật thông minh! Họ nhìn thấy những điều mắt con người không thể nhìn thấy. Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư đã chia sẻ với chúng tôi cuộc trò chuyện của Ngài với thủ lĩnh của người-thân-khỉ, Do.Master: Và cuộc trò chuyện với (người-thân-)khỉ. “Tại sao các con không đến thưởng thức đồ ăn mà ta chuẩn bị ở ngoài đó?” Và Do… Do là tên của (người-thân-)khỉ đầu đàn của đàn khỉ đó. Tên của chú là Do, D-O. (Do. Dạ, Sư Phụ.) Tôi chỉ hỏi tên của chú, còn mấy chú khỉ khác thì tôi không hỏi.Tôi hỏi họ: “Tại sao các con không đến thưởng thức đồ ăn và trái cây ta chuẩn bị cho các con?” Đó là vào ngày 16 tháng 3. Do nói: “Bởi vì chúng con thấy thương cảm cho sự an bình của Ngài bị quấy rầy”. Họ nói như vậy. “Sự an bình của Ngài đã bị quấy rầy vì Ngài cho chúng con ăn, nên mấy hồn ma hung hăng đang quấy rầy Ngài”. Mấy hồn ma hung hăng mà cứ cảnh báo tôi trước đó, tôi đã đuổi chúng đi – chúng luôn gây rắc rối và cảnh báo tôi: “Đừng cho (người-thân-)khỉ ăn; nếu không, sự an bình của Ngài sẽ bị quấy phá”. (Dạ hiểu.) Tôi nói: “Các ngươi không có quyền bảo ta phải làm gì”. (Dạ hiểu, thưa Sư Phụ.) Ta làm gì ta làm. (Dạ, Sư Phụ.) Nhưng lúc đầu, chúng thật sự quấy rầy sự an bình của tôi. Khi tôi mới đến, ồ, chúng tạo đủ thứ rắc rối, tiếng ồn ào và đe dọa hoặc gây sợ hãi và đủ mọi thứ. Không phải chỉ con rắn. Nhé? (Dạ, Sư Phụ.)Vì vậy, tôi nói với (người-thân-)khỉ, Do. “Không sao đâu, đừng lo. Chúng buộc tội các con vì điều gì? Chúng đã làm gì các con?” Và Do nói: “Vì lấy trộm thức ăn, trái cây, rau củ của Ngài từ nông trại của Ngài, vườn của Ngài”. “Các con đâu có lấy trộm. Ta cho phép các con mà. Ta đã cho tất cả các con biết điều này và các con có thể lấy bất cứ gì các con muốn”. Thế là tôi nói với các hồn ma hung hăng: “Ta nói cho các ngươi biết hãy để yên cho (người-thân-)khỉ. Ta muốn họ được chia sẻ những gì ta có”. Do: “Ma lo là chúng con thương Ngài. Ngài thương chúng con. Thế thì chúng con sẽ không thương Ma Vương”. Quý vị biết không, quỷ sứ, (Dạ.) satan. “Thành ra ma cấm chúng con quay trở lại”.Tôi nói: “Không, ta đã thông báo rằng bất cứ gì ta có trong khu vực của ta, các con đều có thể dùng. Tất cả (người-thân-)động vật đều có thể dùng. Ta không cần. Ta không cần rễ củ, bất kỳ trái cây nào, bất cứ gì. Và ta cũng cho các con trái cây”. Và ta đã nói rồi: “Thượng Đế ban cho các con. Ta thậm chí không nhận công lao. Vậy nên, các con không có trộm gì cả. Các con cứ quay lại và lấy bất cứ gì có ở đó”. Nhưng họ nói họ sợ rằng những con quỷ hung hăng cũng làm phiền tôi vì điều đó. Tôi nói: “Các con đừng lo. Ta sẽ đuổi chúng đi khỏi đây. Những hồn ma hung hăng thật xấu xa.Thật đẹp khi thấy tình thương tuôn chảy theo cả hai chiều. Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư quan tâm đến người-thân-khỉ; cho họ ăn, và đối xử với họ bằng lòng nhân từ, và đổi lại họ thể hiện sự quan tâm sâu sắc, chân thành đến sự an lành và bình an của Ngài.Người-thân-sóc không chỉ dễ thương – không đâu! Họ là những quả cầu lông bé nhỏ đầy chu đáo. Họ còn mang đến cho Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư những “thông điệp,” như cách đặc biệt của riêng mình để nói lời cảm ơn vì đã là một người bạn dịu dàng với mọi chúng sinh.Master: Ngày 10 tháng 7: “(Người-thân-)sóc đến từ khắp nơi”. Từ núi nơi mà tôi cho họ ăn trước đây, (dạ), tất cả họ đến để gặp tôi. (Ôi! Thật dễ thương! Thật tốt.) Ồ, cả nhóm. Và rồi tôi nghĩ họ đói. Tôi muốn cho họ ăn gì đó. Có gì tôi cho nấy, nhưng họ không ăn. Họ chỉ đến nói với tôi điều gì đó. Khi sóc đến chỗ của tôi, họ cứ chạy khắp nơi một hồi, kêu vang, nói chuyện và nhảy múa, (Ồ, hay quá.) và nói với tôi về điều đó.Thế nên, tất cả (người-thân-)sóc đến và nhảy múa xung quanh. Khi nói chuyện với họ, tôi nói: “Này, mấy anh bạn khỏe không? Cảm ơn đã đến thăm”. Và (người-thân-)sóc, họ nằm sát xuống. (Ồ!) Và sóc, họ nằm sát xuống. (Ồ!) Họ không bỏ chạy tránh tôi, mà chỉ nằm sát xuống, im lặng, chỉ nhìn tôi chăm chú và lắng nghe trong khi tôi nói. (Ôi Trời ơi. Dễ thương quá!)Tôi cũng ngạc nhiên. Chưa bao giờ thấy vậy trước đây. Bình thường khi mình đến gần (người-thân-)sóc hoang, họ bỏ chạy. (Dạ.) Đằng này họ cứ nằm sát xuống, nằm sát xuống trên thân cây. Nằm sát, thật sát! Nằm sát hết cỡ, như thể cúi lạy. (Hay quá!) Chăm chú nhìn tôi và cứ lắng nghe tới khi tôi nói xong.Họ không chạy nhảy ríu rít nữa. Họ không nói, không cử động. Và rồi tôi nói: “Sao các con nằm sát xuống vậy?” Chú trông rất kỳ lạ. Chú nói: “Tỏ lòng tôn kính Sư Phụ”. Chú nói vậy. (Hay quá.) Vậy bây giờ, và rồi chú… Ai nói câu này? Chờ một lát. Ồ, sóc cũng nói: “Là Ngài tha thứ cho đệ tử không trung thành”. Họ nhắc tới tên của người đó. Phải, tôi biết điều đó, cô đó bộc lộ gì đó cũng làm tôi kinh ngạc. Tôi cũng nói thẳng với người đó, và người đó nói với tôi: “Ồ, cảm ơn (người-thân-)sóc! Trời ơi, (người-thân-)sóc, sao lại nói như vậy chứ?” Nhưng đó là sự thật.Có một lần, người-thân-sóc nghe Ngài nói rất nhẹ nhàng từ bên trong ngôi nhà, xin họ hãy yên lặng trong khi Ngài thiền định. Và đoán xem điều gì xảy ra tiếp theo? Họ lập tức ngừng gây tiếng động!Master: Tôi cho một vài (người-thân-)sóc ăn và họ vô cùng vui mừng, ca hát thật lớn tiếng vào buổi sáng. Tôi nói: “Này, các con có thể ăn, nhưng không được ca, nhá? Ta biết các con ‘Cảm ơn’ này nọ, nhưng các con không phải làm vậy, vì ta cần tọa thiền vào buổi sáng”. Và từ đó về sau… Ừ. Và một hoặc hai lần, họ quên mất, và đi gù gù khắp nơi, bởi vì họ gọi nhau hoặc vui mừng ca hát, đủ mọi thứ, như dàn hợp xướng. Khi đó, tôi thậm chí nói từ bên trong nhà, bên trong phòng của tôi, chứ không mở cửa sổ để bảo họ. Tôi nói: “Này! Mấy đứa, yên nào! Ta đã bảo rồi. Im lặng”. Thế là họ im liền, nhanh chóng, ngay lập tức, không còn tiếng ồn nào nữa. Mấy chú sóc hiểu mọi điều! Họ sống trong hoang dã; rất thuần khiết. Vô cùng thuần khiết. Họ có khả năng nhận thông điệp hết sức nhanh. Thật sự vậy đó! Và họ không bao giờ gù gù nữa.Họ chỉ đến ăn. Họ thích tất cả những gì tôi cho. Tôi không luôn luôn cho cùng một thứ, không đâu. Đôi lúc tôi cho các loại hạt khác nhau, hạt to, hạt nhỏ khác nhau. Tôi cũng cho bắp đã nấu chín, đã nấu chín hay bắp tươi, họ thích lắm, nhai rào rạo. Tôi có chụp vài tấm ảnh và thu hình lại. Có lẽ ngày nào đó quý vị có thể xem. Họ ăn bắp và rồi lật trái bắp ngược lại để ăn mặt còn lại. Thấy buồn cười quá, và thỉnh thoảng, thấy tôi ló ra nhìn thì họ ẩn nấp ngay. Họ đang ăn phía trước cái cây, trước mặt tôi, và khi thấy tôi lấp ló, họ chuyển sang phía bên kia, đằng sau cái cây và ăn bắp của tôi. Tôi nói: “Ta vẫn thấy các con! Vẫn thấy các con chạy!” Thật dễ thương. Họ hiểu mọi điều, ôi, Trời ơi! Thật không tưởng tượng được.Mọi chúng sinh đều hiểu tình thương. Nó giống như ánh nắng mặt trời: ấm áp, dịu dàng, và được sinh ra để sẻ chia. Và nếu quý vị để tình thương ấy lớn dần trong trái tim mình, nó có thể lan tỏa đến tận bàn ăn của quý vị bằng cách chọn lối ăn thuần chay thể hiện lòng nhân ái chân thật đối với tất cả người-thân-động vật, dù lớn hay nhỏ. Đó là lòng từ bi chân chính.










