Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Tình Thương Gửi Từ Châu Phi, Phần 10/10

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Tại đây, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư suy ngẫm về sự phụng sự vô vị kỷ và lòng kiên trì giữa những lúc nản lòng, đan xen trí huệ và tiếng cười trong lời tạm biệt chân thành.

Hầu hết mọi người họ đến để tu hành. Họ đã quá ngán ngẩm với chuyện thế gian rồi. Nên mình không thể trách họ nếu họ không làm việc. Nhưng thật ra, họ có quyền không cần phải làm, như vậy cũng không sao cả. Chỉ tiếc là, nếu chúng tôi có một công ty, như chúng tôi phải chạy ngược xuôi vì thế giới, thì họ cũng buộc phải làm việc. Nhưng chúng tôi không làm việc kiểu đó.

Chúng tôi làm theo cách khác. Như anh và nhóm của anh – quý vị canh tác đất, giúp phát triển nông nghiệp, v.v. Còn chúng tôi thì canh tác thửa ruộng tâm linh, và “cày xới” con người. Chúng tôi gieo hạt giống trí huệ. (Dạ đúng.) Nên thật ra, chúng tôi cũng là nông dân. Chúng tôi trồng đức hạnh trong con người và gieo hạt giống tâm linh cho thế hệ tương lai. Vì vậy những thứ mà anh nói đến thì không thuộc chuyên môn của tôi. Nhưng chúng tôi có vài đệ tử biết được chút ít. Và tôi nghĩ có lẽ với việc đào giếng và những thứ như vậy, thì chúng tôi có thể giúp được.

Chúng tôi sẽ xem cái gì là cần thiết và có thể làm được gì khi đến đó. Nhưng nhóm của anh thì nhiệt tình hơn nhóm của tôi nhiều. Quý vị có nhiều dự tính, muốn làm cái này, cái kia, và nhiều thứ khác. Còn chúng tôi thì không có dự tính gì cả. Chúng tôi có vẻ là một nhóm lười.

Thật sự, tôi chỉ làm những gì được yêu cầu và không có cái cảm giác hào hứng với dự định này hay dự định khác. Tôi chưa bao giờ biết cái cảm giác đó. Nên đôi lúc khi tôi thấy một nhóm người như quý vị, tôi cảm thấy mình lạc lõng, không thuộc về nơi này – vì tôi không bao giờ có sự nhiệt tình để làm bất cứ điều gì. Tôi chỉ đến đây vì được yêu cầu đến. Hoặc chỉ là nhân tiện thôi. Tôi đến vì có buổi triển lãm nghệ thuật – tranh của tôi – và họ yêu cầu tôi đến. Rồi sau đó có một danh sách dài các nước chờ tôi đến, nên tiện thể tôi ghé luôn, vì cũng gần châu Âu. Chỉ có vậy thôi.

Chẳng hạn như tôi đi Mỹ, vì có người sắp xếp một buổi gặp mặt với Tổng thống Mỹ về một chuyện gì đó. (Dạ.) Nhưng tiếc là đến phút cuối thì không thể thực hiện được, vì ông ấy rất bận đàm phán với Nga, viện trợ cho Nga, và những chuyện như vậy, và tất nhiên đó là chuyện quan trọng. Nhưng vì tôi đã đến Mỹ rồi, nên những vùng chung quanh cũng được đưa vào [lịch trình] luôn.

Đối với châu Phi cũng vậy – một số đệ tử ở đó đã có vài lần mời tôi đến trong nhiều năm nay, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến, vì ở đó chúng tôi không có nhiều đệ tử, và tôi nghĩ: “châu Phi – ôi, xa quá”. Châu Phi chỉ xuất hiện trong truyện Nghìn Lẻ Một Đêm, chứ tôi không biết là nó có thật sự tồn tại hay không, đại khái như vậy.

Nên có thể là nhờ Thầy của anh mà ít ra tôi sẽ đến đó một lần. Nếu không, đâu biết được là khi nào tôi mới tỉnh dậy và mang cái thân này đến đó. Anh hiểu ý tôi nói chứ? Có hiểu sự khác biệt giữa hội của anh và đoàn thể của tôi không? Anh không thể trách đệ tử của tôi vì họ “lười”. May mắn cho anh, anh có một vị Thầy rất năng động. Khi nghe giọng nói của Ngài, thì thấy Ngài đầy nhiệt huyết, đầy sinh lực và năng lượng.

(Dạ hội chúng con cũng cần phải thực hiện, những việc đó, vì trụ sở của hội ở vùng nông thôn. Ví dụ, phải có trung tâm y tế, mà mình gọi là bệnh viện.) Tôi hiểu. (Nhưng trong vòng 40 hay 50 cây số, không có nơi nào có một bệnh viện như vậy.) Tôi hiểu. (Và chúng con không những giúp hội viên (Đúng, đúng.) của Hội, mà còn giúp cả người dân quanh vùng.) Tôi hiểu. (Dạ, như trường học – chúng con cũng có trường. Nên chúng con phải có những hoạt động xã hội này.) Tôi hiểu.

Nhưng phát triển trên thế gian này không bao giờ có điểm dừng. (Dạ.) Không chỉ ở châu Phi – ngay cả khi nói đến những quốc gia như Âu Lạc (Việt Nam) hay Philippines – ôi, đầy những chuyện cần phải làm. Và đôi lúc khi nhìn vào toàn bộ vấn đề của thế giới này, mình chỉ biết lắc đầu. Mình không biết phải bắt đầu từ đâu và khi nào mới kết thúc. (Dạ.) Và đôi khi chỉ có đổ tiền vào thôi. Và cũng như các anh – một giọt nước trên cát nóng.

Tôi đã từng suy nghĩ về thế giới này. Vì họ vô minh, thành ra họ mới sống trong hoàn cảnh như vậy. Nếu tất cả mọi người đều khai ngộ, thì thế giới sẽ trở thành thiên đàng. (Dạ.) Đó là cái nhìn của tôi, vì tôi biết. Tôi biết rất rõ. Nhưng có điều là người thế gian sẽ không tin như vậy. Cho nên tôi phải kiên nhẫn, làm những gì có thể làm được, những gì được yêu cầu, và trong khả năng thể chất và tinh thần của tôi.

Khi tôi thấy sự hỗn loạn trên thế giới, và cách con người sống mà không biết là mình có kho báu bên trong, và đau khổ vì nỗi buồn ảo tưởng của thế gian, thì tôi chỉ biết lắc đầu. Tôi nghĩ công việc của mình sẽ không bao giờ kết thúc, và tôi không bao giờ làm đủ, kể cả về tâm linh. Nên khi đi hoằng pháp, chúng tôi tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc, sức khỏe thể chất và sức chịu đựng. Nhưng có bao nhiêu người sẽ thật sự lắng nghe lời kêu gọi chân thành của mình? (Dạ đúng ạ.) Minh Sư là phải chân thành, chứ không phải đệ tử. Ngày nay, rất khó tìm được đệ tử chân thành.

Minh Sư phải là người chân thành nhất. Tôi nghĩ là có những lúc tôi rất chân thành, và tôi đã cố gắng hết sức. Tôi không thể nói là lúc nào tôi cũng làm được. Đôi khi mình nản lòng, và cảm thấy là sẽ không bao giờ kết thúc. Không bao giờ. Mình cảm thấy dù có cố gắng đến đâu, thì mọi việc mình làm cũng chỉ như giọt nước giữa sa mạc. Đôi khi mình nản lòng, nhưng vẫn tiếp tục làm những gì có thể làm được trong góc nhỏ của mình. Có lẽ như vậy vẫn tốt hơn là không làm gì cả. Tôi nghĩ vậy. Anh hiểu không? (Dạ hiểu.)

Vì vậy, tôi chưa bao giờ có sự hăng hái, kể cả lúc mới bắt đầu sứ mệnh của mình. Tôi chỉ làm thôi. Tôi chỉ làm khi việc đến, khi được yêu cầu. Nhưng tôi không có sự nhiệt tình. Dù anh thấy tôi chạy vòng quanh thế giới, nhưng không phải vì nhiệt tình. Tôi làm giống như hít thở thôi. Cũng giống như khi ra mồ hôi nhiều thì phải tắm, rồi sau một thời gian thì thay quần áo thôi.

Và khi tôi gặp nhiều nhóm, như nhóm anh hay những nhóm khác, tôi nghe những ý tưởng tuyệt vời để thay đổi thế giới, làm cái này, cái kia, tôi cảm thấy hơi xấu hổ và lạc lõng, như thể tôi là người không bao giờ nghĩ đến thế giới, không làm gì cho thế giới. Không có nhiệt huyết. Có lẽ đó là cái phẩm chất mà tôi thiếu. Và một số người như anh thì nên có.

Thôi, tôi không giữ các anh lại lâu. Các anh đã chuyển thông điệp, và sau đó chúng tôi sẽ xem là có thể làm được gì. Vậy nhé. Ở đâu người ta cũng đều muốn chúng tôi làm cái gì đó, họ luôn tìm đến tôi. Tôi nghĩ người ta nên hiểu rằng “đồng thanh tương ứng”. Và luôn luôn những người chân thành nhất, nhiệt huyết nhất đến với tôi, và tôi cảm thấy bất lực, cảm thấy tội nghiệp cho họ vì đôi khi họ đến “nhầm” chỗ. Đúng vậy.

Các anh cảm thấy sao? Các anh bước vào một bầu không khí như vậy. Ngồi đây nhiều giờ, kiên nhẫn, lắng nghe mấy chuyện đùa của tôi, chỉ có vậy thôi. Vậy là các anh biết tôi rồi đó. Thành ra hầu hết Minh Sư đều là đàn ông. Thượng Đế biết. Thượng Đế biết. Thượng Đế biết đàn ông năng nổ hơn, nhiệt huyết hơn, hướng ngoại hơn và chủ động hơn. Phụ nữ chúng tôi thụ động. Thôi, không sao. Chúng tôi sẽ xem mình làm được gì. Vậy các anh chọn cái gì mình muốn – cứ lấy cái gì các anh muốn.

Người nào muốn đi theo các anh thì cứ tự nhiên – cứ di cư hết sang châu Phi, và để tôi lại một mình. Tôi sẽ ổn, tôi sẽ ổn. Đó sẽ là ngày mà tôi ăn mừng. Chuối hấp chín hoàn toàn. Ôi Trời ơi! Ai muốn đi châu Phi? Có lẽ (…), anh ấy đầy tài năng. (Dạ đúng ạ.) Cái gì anh ấy cũng làm được. (Dạ phải.) Anh ấy trồng được mọi thứ. Thấy anh ấy để râu không? Làm mất mặt anh nữa rồi. Không ai khác có bộ râu như vậy…

Được rồi, ngày mai gặp lại ha. Quý vị còn nhiều việc phải làm không? (Dạ còn.) Vậy hả? Còn việc nữa à? Chưa cho hết sao? (Dạ gần xong rồi.) (Họ nói là gần xong rồi.) (Dạ gần xong rồi.) Gần xong rồi, vậy tốt. Vậy hẹn gặp ngày mai. Xong rồi đó! Trễ quá rồi. Trễ rồi mà chúng tôi giữ các anh quá lâu. Ở châu Phi, đi ngủ sớm hơn, đúng không? (Dạ ở hội thì không ạ.) Không à? Hai giờ sáng? (Dạ hôm nay thôi, nhưng còn tùy.) Phải, còn tùy. (Nhưng thường giờ đi ngủ là khoảng 10 giờ tối.) Giờ đó là tốt nhất. Trung tâm chúng tôi cũng vậy. Nhưng tôi không bao giờ ngủ trước mười giờ sáng. Khủng khiếp. Tối qua tôi chỉ ngủ khoảng một tiếng rưỡi hay hai tiếng. Luôn làm việc và nói chuyện. Vậy hẹn gặp quý vị ngày mai ở buổi thuyết giảng, có lẽ vậy.

Và chúc quý vị một kỳ lưu trú dễ chịu. Chúc ngủ ngon. (Chúc Ngài ngủ ngon.) Chúc ngủ ngon. Chúc quý vị một buổi tối vui vẻ. (Chúc Ngài ngủ ngon và mơ đẹp!) Chúc mơ đẹp! Được rồi, các anh. Cảm ơn các anh đã đến và mang thông điệp yêu thương từ Thầy của các anh. Nếu tương lai chúng tôi có làm được gì, thì các anh may mắn. (Dạ chắc chắn ạ.) Nếu không làm được, các anh biết mình đã đến “nhầm” nhóm rồi. (Dạ chúng con vẫn tự tin. Xin Ngài đừng lo.) Vậy các anh tìm niềm tin đó ở đâu vậy? Tất cả từ châu Phi? Tươi mới hết. Được rồi, tôi phải đi. Nếu tôi ho nhiều quá, ngày mai sẽ bị mất tiếng. Tạm biệt. Các anh hiểu hết, đúng không? (Dạ.) Các anh sinh ở châu Phi và anh đúng… Các anh biết hết. Vậy, các anh… Hẹn gặp ngày mai. Các anh ở lại đến ngày mai hay sau đó? (Dạ sau ngày mai.) Vậy à. Rồi khi nào về nước? (Chúng con có thể ở đây vài tuần.) Được rồi. Chúc các anh vui vẻ ở Bỉ. Và cô ấy sẽ chăm sóc các anh chu đáo. Chúc ngủ ngon. (Cảm ơn Ngài.) Chúc ngủ ngon! (Chúc Ngài ngủ ngon.)

Photo Caption: “Cảm Tạ THƯỢNG ĐẾ Vì Những Món Quà Thiêng Liêng Như Thế!” (Tất cả những gì trưng bày ở đây đều là thực phẩm không đau)

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (10/10)
1
Lời Thánh Khải
2026-02-09
1928 Lượt Xem
2
Lời Thánh Khải
2026-02-10
1631 Lượt Xem
3
Lời Thánh Khải
2026-02-11
1724 Lượt Xem
4
Lời Thánh Khải
2026-02-12
1469 Lượt Xem
5
Lời Thánh Khải
2026-02-13
1360 Lượt Xem
6
Lời Thánh Khải
2026-02-14
1272 Lượt Xem
7
Lời Thánh Khải
2026-02-16
946 Lượt Xem
8
Lời Thánh Khải
2026-02-17
738 Lượt Xem
9
Lời Thánh Khải
2026-02-18
631 Lượt Xem
10
Lời Thánh Khải
2026-02-19
552 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Những Tác Phẩm Âm Nhạc, Thơ Ca Và Các Tiết Mục Biểu Diễn Của Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư (Thuần Chay)
2026-02-21
289 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-02-21
552 Lượt Xem
32:54

Tin Đáng Chú Ý

1 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-02-20
1 Lượt Xem
Thế Giới Quanh Ta
2026-02-20
1 Lượt Xem
Vườn Điện Ảnh
2026-02-20
1 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-02-20
779 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về