Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, cuộc trò chuyện trở nên sâu sắc hơn khi những thông điệp về gia đình tâm linh toàn cầu, sự phục vụ và hợp tác được chia sẻ, và Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư đáp lại bằng trí huệ, lòng độ lượng và sự hài hước chân thành.(Còn có một thông điệp mà Ngài Baaba dặn chúng con chuyển.) Vậy à? ([Thầy] dặn chúng con…) Anh nói vào đây [mic] đi để mọi người đều nghe được. Vì họ ngồi xa lắm. (Dạ.) (Còn có một thông điệp nữa mà Ngài Baaba dặn chúng con chuyển. Thầy nói là trên con đường tâm linh, tất cả tín đồ trên toàn thế giới, những người tu chân thật, đều là một gia đình duy nhất.) Phải, phải, đúng vậy. (Nên Thầy nói rằng có rất nhiều điều chúng ta có thể trao đổi, nhất là giữa các Trung tâm của Ngài Thanh Hải [Vô Thượng Sư] và Hội Sserulanda. Cho nên trong hội của chúng con, Ngài Bambi Baaba đã cố gắng hết sức để xây dựng nền tảng căn bản. Thật ra Thầy nói là Thầy đã mua đất và sẽ mở rộng thêm để đệ tử sau này nếu có điều kiện thì có thể khai khẩn. Và để làm được, dĩ nhiên là cần rất nhiều cơ sở hạ tầng, cơ sở hạ tầng xã hội, hoạt động xã hội, hoạt động kinh tế. Nên chúng con đã bắt đầu một số dự án như là dự án trồng chuối này. Trong khu đất của hội, cũng có một mỏ đất sét lớn, có thể làm ra những thứ rất đẹp…) Nồi niêu, các thứ. (Dạ.) Đồ gốm. (Dạ. Đồ gốm, gạch men, gạch lát, gạch xây. Và chúng con cũng có một khu đất lớn trồng dược thảo. Thật ra, mình có...) Dược thảo. (Dạ, dược thảo có thể dùng để bào chế thuốc.) Đúng vậy. (Con nghĩ chúng con đang sản xuất khoảng bốn, năm loại để bào chế thuốc. Vì vậy, chúng con có nông nghiệp, có dược liệu, có ngành đất sét.Và Thầy nói rằng vì Sư Phụ sống tại những nước gọi là văn minh, hay phát triển, nên Sư Phụ có đệ tử có tay nghề cao.) Đó là do Thầy nghĩ thôi. (Dạ.) Đệ tử của tôi, họ chỉ giỏi ăn. Và đi theo tôi như trẻ nhỏ. Chính anh cũng thấy rồi đó. Nếu anh đi khỏi đây, trong một giây là mấy trái chuối này sẽ không còn. Chúng ta không cần hấp. Không đủ thời gian để hấp. Anh muốn tôi chứng minh không? Biến mất liền. Vậy thì sao đây? Anh đặt hết hy vọng vào đám người “giỏi ăn” này à. Tôi nghĩ là anh có nhiều ảo tưởng về người Đài Loan (Formosa).Vậy sao đây? Chuyện này mình sẽ bàn lại khi chúng tôi qua tới bên đó nha, (Dạ.) để xem mình có thể làm được gì. Vậy đi ha? Thầy có đưa ý kiến là nếu Ngài có thể trao đổi.) Không cần trao đổi. (Hoặc có thể…) Chúng tôi giúp với hết khả năng. Chúng tôi không cần gì hết. Nên không cần trao đổi gì cả. (Dạ.) (Hội chúng con cần bác sĩ y khoa, cần người có tay nghề về ngành đất sét, về xây dựng, về nông nghiệp. (Ồ, vậy à.) Nên Thầy dặn con là nếu được thì con cũng nên bàn về mấy dự án đó.) Được, được, được. (Dạ.) Bất cứ gì chúng tôi có thể làm. (Dạ mà cũng là để củng cố gia đình tâm linh của chúng con.) Chúng tôi sẽ giúp quý vị, với bất cứ gì có thể làm được nha? (Dạ.) Chúng tôi sẽ xem là ở đó quý vị cần gì, và có bao nhiêu người ở đây muốn đi. Nếu họ muốn đi tới đó thì tốt. Vì chúng tôi không cần gì cả, nên không cần trao đổi – nên đây không phải chuyện làm ăn.Đâu phải chuyện kinh doanh mà mình phải trao đổi. Không hề có chuyện làm ăn. Nếu ở đâu có người cần giúp, thì dĩ nhiên là chúng tôi giúp trong khả năng. Không cần nói đến nghĩa vụ hay gì hết. (Dạ nhưng Thầy có nói…) Tôi đã cảm thấy là nên giúp quý vị rồi. Đừng lo. (Cảm ơn Ngài rất nhiều.) (Nhưng Thầy có nói đến việc trao đổi. Ví dụ như khi sản xuất được nhiều nông sản – vì đất rất mầu mỡ – nên Thầy nói có thể trao đổi dưới hình thức xuất cảng… (Ồ, tôi hiểu.) … một phần nào đó…) Anh hỏi lộn người rồi.Chúng tôi chỉ biết ăn mấy thứ này. Cái gì mà anh mang tới, thì họ ăn cả vỏ, ăn sống luôn. Không cần hấp. (Dạ.) Anh thấy đó, còn mấy chuyện mà anh nói đến thì chúng tôi không giỏi. Nhưng bất cứ gì có thể làm được để giúp quý vị phát triển tài năng, thì chúng tôi sẽ cố gắng. (Dạ, cảm ơn Ngài rất nhiều.) Vì chúng tôi không cần gì cả. Nên nơi nào giúp được, chúng tôi cũng có thể giúp. Không vấn đề gì. (Cảm ơn Ngài rất nhiều.)Mấy Trung tâm của chúng tôi không nhiệt tình và năng động như Trung tâm của quý vị. Quý vị có nhiều ước mơ và có kế hoạch rất hay này nọ. Chúng tôi thì không có bàn những chuyện như vậy. Chúng tôi không lo nghĩ đến việc phát triển nông nghiệp hay những chuyện như vậy. Có lẽ vì chúng tôi sống trong hoàn cảnh khác, (Dạ.) và nơi chúng tôi ở thì có đầy đủ, và cuộc sống dễ chịu hơn. (Dạ.) Nên chúng tôi xem mọi thứ là đương nhiên. Chúng tôi không dự tính gì cả. Chúng tôi trồng cây này nọ chỉ vì mục đích là khi người ta đến, (Dạ.) thì có bóng mát cho họ. Chúng tôi cũng có trồng trọt, nhưng tôi nghĩ chủ yếu là để làm cảnh hơn là để ăn, vì họ ăn nhiều hơn là họ sản xuất. Họ đòi hỏi nhiều thức ăn trước khi họ thu hoạch được một trái chuối (Dạ.) hay một củ khoai. Ồ, cực lắm. Đi siêu thị mua thức ăn cho họ ăn để họ trồng đậu phộng cũng rất là cực nhọc.Anh không biết đệ tử của tôi đâu. Tài năng của họ hoàn toàn nằm ở chuyện ăn uống. Lúc đầu họ viện cớ. Họ nói: “Ồ, Sư Phụ đã gia trì thức ăn rồi. Mình phải ăn, không thì… đó là thức ăn gia trì mà”. Rồi khi Sư Phụ không có mặt, thì họ tự gia trì thức ăn luôn. Ở nhiều Trung tâm còn dễ thương hơn nữa. Tôi kể anh nghe việc họ làm – rất có tổ chức, rất bài bản. (Dạ.) Ví dụ ở Mỹ, (Dạ.) mỗi tuần đệ tử đều có buổi cộng tu. Họ tập hợp lại tại một căn nhà thuê hay một chỗ nào đó. Họ tập hợp lại [và] ngồi thiền. Nhưng cái chuyện ăn thì họ học của Đài Loan (Formosa). Anh biết họ làm gì không? Trước khi họ bước vào, (Dạ.) thì một giỏ lớn đầy kẹo (thuần chay), trái cây, bánh (thuần chay), đã được đặt phía trước hình tôi rồi. Rồi họ nói: “Xin Sư Phụ gia trì giỏ bánh kẹo này”. Rồi sau khi thiền xong, họ nói: “Mời mọi người lên đây, Sư Phụ đã gia trì thức ăn rồi”. Mỗi người – hai gói hoặc ba gói. Vì vậy mà tôi không bao giờ có thời gian để đi Phi châu. Tôi bận lắm, gia trì thức ăn khắp thế giới.Mấy anh không biết đệ tử tôi đâu. Làm ơn bớt ảo tưởng đi, thì đời quý vị sẽ bình an hơn và ít thất vọng hơn. Tôi đã học cách sống chung với chuyện này. Nếu không tin, thì anh cứ nắm bất kỳ người nào và hỏi họ “sở trường của anh là gì?” Họ sẽ nói cho anh biết. Lẽ ra là họ đến đây để giúp tôi trong chuyến hoằng pháp, nhưng họ giúp rất tận tâm với mấy cái giỏ trái cây và bánh kẹo (thuần chay) này, và họ chạy vòng vòng tới bất cứ nơi nào có đồ ăn. Anh không biết đâu. Làm ơn bớt ảo tưởng đi. Vì đệ tử của tôi đều thành Phật hết rồi. Nên họ không biết làm việc là gì. Họ đã xả bỏ công việc rồi, và để hết mọi việc cho tôi làm. Tôi là người duy nhất làm việc, vì họ thành Phật hết rồi. Anh không biết đệ tử tôi đâu. Anh nên đến Đài Loan (Formosa) và ở đó một thời gian, rồi anh sẽ vui mừng trở về nhà và lo trồng chuối. Vì tự mình lo trồng [chuối] thì nhanh hơn nhiều so với việc đi nói chuyện với những người chỉ biết chờ có chuối mà không biết trồng.Trời ơi, anh không biết đâu. Năm ngoái – à không, trước năm ngoái nữa, có lẽ ba, bốn năm trước – tôi cũng rất hăng hái về chuyện trồng trọt. Và nghĩ là “hãy trồng gì đó trên đất, hãy bỏ chút công sức, đổ mồ hôi trán”, và đủ mọi thứ như vậy, “hãy trồng gì đó”. Thế là chúng tôi bắt đầu trồng dưa hấu, khoai môn, khoai tây, khoai lang. Làm cũng khá tốt. Chúng tôi cày đất, trồng cây, tưới nước. Có lúc nếu có mặt tôi, thì họ tưới cho cây chết luôn. Nếu tôi không có mặt, thì họ không tưới một giọt nước. Khi kết thúc chuyến hoằng pháp, tôi trở về. thì có được vài ba trái dưa hấu, nhưng chỉ bằng cỡ này thôi. Anh hỏi họ đi. Và khi đào khoai lên, thì thấy chỉ có dây và rễ, còn củ thì nhỏ cỡ này. Đó là những gì họ làm. Họ trồng rất nhiều, nhưng không hề quan tâm. Nên sau đó tôi nghĩ, được rồi, vì nếu tôi không có ở đó, thì chắc họ làm có quy củ hơn. Và tôi để họ tự do trồng gì theo ý họ muốn, chứ không phải do tôi bảo là họ nên trồng gì. Nên tôi nói: “Được, muốn trồng gì thì trồng. Nhưng mỗi người có một, hay hai mét vuông, rồi trồng trong đó”. Vậy được chứ? Họ làm việc rất nghiêm túc. Ai cũng cầm cuốc lên, cày bừa, làm đủ thứ hết. Và họ còn hỏi xin tôi vài ngàn đô để mua cái máy trâu, họ gọi vậy đó. Họ gọi đó là “máy trâu”. (“Máy trâu”.) Có nghĩa là “máy trâu”. Ờ, cũng được đi, tôi mua cho họ. Và còn làm mẫu nữa chứ, tôi cày vài đường đầu tiên để chụp hình, cho họ biết phải làm gì. Rồi xong, mọi thứ sẵn sàng.Và anh biết không, họ trồng toàn đậu phộng, vì đó là thứ dễ trồng nhất. Ai cũng nói với nhau là đậu phộng không cần nước, không cần chăm sóc, không cần gì hết. Và họ tận dụng sự tự do đó để trồng đậu phộng trên mọi mảnh đất, đất tốt xấu gì cũng trồng đậu phộng. Họ không cần biết. Đậu phộng dùng cho mọi thứ mà. Ôi Trời ơi. Và rồi sau đó chúng tôi có được vài hạt đậu phộng, không sao, nhưng chỉ có vậy thôi. Rồi đến cái máy trâu “bị cảm”. Nó “bị cảm”. Sau mùa đông lạnh lẽo, họ để nó nằm ngoài trời với gió, nắng, sương giá, bão tố. (Ồ!) Và đương nhiên là nó “bị cảm” nặng – sốt rét, đủ thứ bệnh. Rồi nó nằm im đó, không nhúc nhích cục cựa gì nữa. Đẩy cũng không được, vì nó chết rồi. Rồi họ ‘ráng’ mang nó đi bác sĩ, nhưng không hề làm. Họ chỉ ‘ráng’ thôi. Họ muốn chữa bệnh cho nó, nhưng chưa hề đưa nó tới bác sĩ. Nên cái máy càng ngày càng bệnh nặng thêm. Tới khi tôi về, thì nó chỉ còn lại bộ sườn thôi. Không còn gì nữa. Lịch sử làm nông của chúng tôi là như vậy đó. Vậy anh đừng bao giờ trông cậy quá nhiều vào họ. Anh quá đơn thuần. Người Phi châu – anh không biết người Đài Loan (Formosa) đâu. Ôi Trời ơi.Nhưng có khi cũng có vài người trồng trọt rất giỏi. Chỉ một, hai người là nông dân thực sự trước khi đến, và họ trồng trọt rất giỏi. Họ trồng đậu này nọ, trái dài và lớn. Còn những người khác thì chỉ làm để chụp hình, chỉ vì Sư Phụ nói là phải trồng trọt, nên họ trồng. Và họ trồng toàn là đậu phộng. Rồi khi tôi hỏi: “Sao toàn là đậu phộng vậy?” thì họ đều trồng mía hết. Cái gì dễ, là họ làm. Họ học hỏi nhau nhanh lắm, nhưng [họ] không học từ tôi. Nên đậu phộng – toàn đậu phộng; mía – toàn là mía. Và anh biết không? Họ mở hết cổng, và tất cả (người-thân)-dê của hàng xóm đi vào ăn sạch mía khi cây mía chưa kịp lớn. Chỉ cao cỡ này thôi, rất ngọt và rất mềm, nên (người-thân)-dê thích lắm. Ngày nào dê cũng đến, xem như nhà của họ trong vườn mía của chúng tôi. Vài ngày sau, không còn gì nữa. Đó là lịch sử của Trung tâm chúng tôi, của mấy vị xuất gia thử làm nông dân. Họ nói nhiều lắm: “Ồ, chúng ta sẽ ăn rau củ do chính mình trồng. Chúng ta sẽ có đậu phộng mình tự trồng – bổ dưỡng hơn, không phun thuốc, không chất độc. Và nếu thu hoạch nhiều, chúng ta có thể bán, kiếm tiền, mua cái này cái kia, v.v…” Ôi Trời ơi! Đó là cách họ dụ tôi làm kinh doanh”.(Dạ chuyện đó ở tất cả các Trung tâm tu hành đều giống nhau.) Vậy hả? Ở chỗ anh cũng vậy hả? Ồ, vậy à. (Dạ ít nhiều gì cũng giống nhau.) Khi họ vào Trung tâm tu hành, họ nghĩ vậy là xong – họ ở đó mãn đời, và Thượng Đế phải lo cho họ. Nhưng họ cũng đúng đó. Thượng Đế lo cho họ mà – bằng cách nào đó. (Dạ, bằng cách nào đó,)Ở chỗ anh có đào giếng không? Ở đó có giếng không? (Dạ không.) Có giếng nước không? (“Giếng nước”.) (Dạ có, nhưng không nhiều ở vùng đó. Ở những vùng khác trong nước thì có giếng…) Vùng của anh không có… (…ở vùng chúng con thì không có.) Trong Đạo tràng của anh có đủ giếng không? (Dạ có một cái giếng, nhưng không…) (Là giếng khoan. Chúng con có giếng khoan.) (Chúng con dùng giếng khoan.) Là gì vậy? (Dạ máy bơm nước.) (Đó là cái lỗ đặc biệt họ dùng…) Ồ, biết rồi, biết rồi. (Dạ họ khoan một lỗ xuống đất…) Ồ, đúng rồi. Giống như… (…rồi dùng máy bơm.) Đó là cách mới để lấy nước lên. Vậy có đủ nước không?Thấy ngộ quá hả? Làm sao chỉ một cái ống mà có đủ nước chứ? Rồi anh có bơm nước vào bồn chứa hay không? (Dạ ở vài nơi thì làm được.) (Chúng con có bồn lớn.) Quý vị có bồn chứa nước à? Ồ, quý vị tổ chức giỏi quá. (Nhưng mấy giếng khoan chỉ có vài cái thôi, phải cần thêm nữa.) Ồ, phải, phải. Cần có thêm nữa…) Việc này rất dễ làm, phải không? (Dạ.) Nhưng về kỹ thuật thì không phải lúc nào cũng làm được. (Không phải lúc nào có máy móc. Chỉ có một cái mà dùng cho cả nước Uganda. Thường thì có một chiếc xe đi khoan.) Ồ, vậy là phải chờ. (Dạ, phải chờ chiếc xe đi từ quận này sang quận khác…) Ối Trời! (…để làm bồn chứa nước.) Ồ, vậy à. Vậy cho dù có tiền và có nhân lực… (Dạ nếu mình có tiền (Thì nhanh hơn hả?) đưa cho họ, và họ biết mình có vật liệu, những thứ khác, thì họ có thể đến làm nhanh.) (Phải, nhưng đó có thể là việc kinh doanh tốt khi có chiếc xe tải khoan này, và mình có thể (Đúng vậy.) làm kinh doanh ở nhiều nơi trong nước.) Vậy cần bao nhiêu tiền mới mua được một chiếc như vậy? (Dạ con nghĩ người Ý có chế ra một loại máy rất tốt cho việc đó.)(Ở Ý có loại máy đó. Có xe chuyên dụng, đầy đủ thiết bị. Con không biết chi tiết; phải tìm hiểu…) Vậy cô tìm hiểu rồi cho tôi biết được không? (Dạ được. Con làm được.) Tôi không chuyên về những thứ này. Nhưng khi người ta cần và nó cần thiết, thì tôi mới quan tâm để xem cái gì tốt nhất, để phòng khi mình cần dùng.Hầu hết mọi người, họ đến để tu hành. Họ đã quá đủ với chuyện thế gian rồi. Nên mình không thể trách họ nếu họ không làm việc.Photo Caption: “Tất Cả Dưỡng Chất Đều Do Thiên Đàng Tạo Ra Dành Riêng Cho Bạn!” (Tất cả những gì trưng bày ở đây đều là thực phẩm không đau)











