Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, một cuộc trò chuyện vui vẻ về chuối đã dẫn Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư suy ngẫm về ý nghĩa thương yêu của việc dâng chuối, tiếng cười như một dấu hiệu của sự thanh thản tâm linh, và giá trị sâu sắc hơn của trí huệ nội tại.(Anh muốn chuối chín à. Trái này là để nấu lên ăn.) (Để nấu.) À, để nấu. (Dạ đây là chuối tây.) Nhưng phải chín chút chứ, đúng không? (Dạ nếu chín thì không được ngọt như chuối thường.) Ồ, vậy hả? Như vầy ăn được rồi hả? (Dạ phải, mình nấu lên.) (Chuối này thường là nấu.) (Đúng rồi.) Nấu như thế nào? Luộc chín. (Dạ hấp chín.) Vậy à. (Dạ luộc cũng được, nhưng hấp thì ngon hơn.) Vì bên trong còn nước ngọt. Hấp rồi thì ăn vậy luôn, không cần đợi nữa, đúng không? Vậy là được rồi. Hôm nay tôi học được nhiều thứ. Vậy là cho bữa ăn sáng ngày mai ha? Không phải cho quý vị – quý vị về nhà ngủ đi. Quý vị dùng mắt để hun chuối, rồi ngày mai nó chín để cho tôi. Vậy lần sau khi đi máy bay đầy khói [thuốc], mình mang chuối theo. Vậy mình không la rầy người ta, mà tận dụng lực phủ định thành khẳng định.(Đến tháng Bảy Ngài đến, Ngài sẽ thấy đồn điền có rất nhiều chuối.) Đầy hết. (Nhiều trái sẽ chín tới.) Ồ, hay lắm. Vậy mỗi ngày mình ăn sáng với chuối. (Dạ có nhiều đồn điền chuối.) (Thật ra chúng con muốn trồng loại chuối này với quy mô lớn. Chúng con muốn trồng ít nhất là 100 mẫu. Con cũng sẽ trồng loại chuối trái nhỏ.) Bao nhiêu…? (Và phải giống với loại (Chuối ngọt.) chuối ngọt.) Có lẽ cái phong bì đó sẽ giúp quý vị trồng được một góc đồn điền. (Dạ.) Đâu biết được. Vậy làm ơn, làm ơn. Trồng thêm một góc nữa. Một góc.Tôi rất vui vì quý vị đã đến. Đáng lẽ anh đừng mang chuối tới. Nặng ký-lô lắm. Cũng không cần phải mang nhiều vậy. Chỉ tượng trưng ba trái – là đủ rồi. Ba trái cho Tam Bảo. (Dạ không sao. Vé máy bay của chúng con đủ ký ạ.) Ổn hả? Không quá ký-lô? Ồ. Chỉ có người Phi châu mới làm vậy.Quý vị biết không, họ cử hai đại diện cao cấp nhất của đạo tràng mang chuối đến, với đầy tình thương và không khí gia đình. Nếu quý vị gửi cho tôi một giỏ vàng, tôi cũng không thấy quý bằng thế này. Nên tôi để mọi người cùng hưởng món quà chuối. Không chỉ là chuối – mà là tình thương từ một vị Thầy tâm linh cao đẳng ở Phi châu, đại diện cho toàn thể người dân Phi châu. Hiểu không? Nhất là được giao tận tay. Xách tay đến và giao tận tay, với tất cả tình thương và sự tôn kính. Vậy mọi người có thể ăn một miếng vỏ, phần còn lại dành cho tôi.Đủ cho mọi người. Ngày mai – mình ăn được chưa, hay là đợi thêm vài ngày nữa? (Dạ ăn được rồi ạ.) Vậy à. Không tin nổi. Tôi đâu phải chuyên gia chuối. (Dạ ăn được rồi ạ.) Thật không? Anh chắc chứ? Nếu tôi bị gì, tôi sẽ khiếu nại tới châu Phi đó. Anh biết mà. Anh biết tôi không phải là người dễ bị gạt.Anh biết tôi khó tính chuyện ăn uống mà ha. (Dạ con nói theo kinh nghiệm của con.) Kinh nghiệm. Ồ, phải rồi. Từ nhỏ, đúng không? (Dạ.) Kinh nghiệm của chính mình là tốt nhất. Vậy ngày mai mình hấp hết đám này. Hấp thế nào? Chỉ cho vào nồi hấp. Rồi hấp – bao lâu? (Dạ, theo truyền thống… con không biết là từ đâu. Nhưng cây chuối có lá rất lớn. Phải. (Người ta gấp lá lại, rồi cho nước vào nồi, sau đó cho chuối vào sau khi đã lột vỏ.) Sau khi bóc vỏ. (Bóc vỏ, dạ, họ lột vỏ cho mình.) Ồ, rồi đặt chuối lên lá… (Rồi buộc lại bằng lá chuối.) Giống như bánh chuối vậy. (Sau đó đậy nắp nồi lại, rồi nấu lên.) Ồ, nấu à. (Dạ nấu chuối gói trong lá chuối.) (Nhưng không để chạm nước.) Hiểu rồi, vì giống như hấp. Vậy thì bây giờ có thể... (Nhưng để cho tiện thì chỉ cần (Hấp nguyên trái.) cho vào nước và luộc như (Luộc giống vậy.) luộc rau sau khi lột vỏ.) Làm sao? (Và nấu, để hơi nước thoát ra khỏi chuối, để không bị nổ. Hay đại khái vậy.) Ồ, như một quả bom.(Chúng con lột vỏ.) Ồ, vậy cũng được. Làm vậy cũng được. Cho chuối vào nồi, hấp lên, đến lúc chín nó bay thẳng lên bàn. Nó sẽ nổ trên bàn, và mình chỉ ngồi đó há miệng chờ. Và chuối sẽ bay thẳng vào miệng. Đó là kỹ thuật hiện đại để ăn chuối châu Phi. Vậy ngày mai ai chịu trách nhiệm luộc chuối đây? (Dạ chúng con sẽ làm. Chantal rất giỏi nấu chuối và làm sốt.) Cô ấy biết làm hả? (Chúng con làm nước sốt.) Thật à. Vậy quý vị làm phiền cô ấy rồi. Hãy hỏi xem cô ấy có chịu làm không. (Dạ chúng con sẽ giúp. Chúng con sẽ phụ làm với cô ấy.) (Con lột vỏ chuối chậm lắm…) Lột vỏ là chuyện nhỏ. Cứ ném cho mọi người cùng bóc vỏ, là xong ngay. (Chúng con sẽ chuẩn bị.) Ờ. Chỉ cần phân công một trái cho hai người, là vỏ tách ra liền.Anh chưa bao giờ thấy Minh Sư cười nhiều vậy ha? Anh nghiêm quá. Anh kia đỡ nghiêm hơn. (Dạ, con biết.) Anh theo Thầy bao lâu rồi? Lâu hơn anh kia hả? (Dạ mười một năm.) Còn anh ấy? (Dạ năm năm.) Năm năm rưỡi? (Dạ năm năm.) Năm năm. (Dạ. Chúng con từ Rwanda đến.) Hèn gì mà anh chỉ cười một nửa số lần anh kia cười. Anh kia theo Thầy mười một năm. Anh ấy mềm hơn. Thầy “đánh” anh ấy từ đầu đến chân. Giờ anh ấy mềm mại và dễ uốn. Còn anh, cần thêm năm hay sáu năm nữa. (Dạ.) Rồi anh sẽ cười như anh ấy. Nhưng đến lúc đó thì anh ấy đã qua mặt anh rồi.Đúng vậy. Càng ở lâu bên Thầy, thì càng thấy cái gì cũng dễ cười. (Dạ, đúng vậy ạ.) Chỉ để hòa vào hoàn cảnh – không phải vì cười, mà vì hòa vào hoàn cảnh. (Hoàn cảnh, dạ đúng.) Và mình không thấy bị cản trở với môi trường chung quanh. Mình cảm thấy hòa nhập vào liền, và trở thành một phần của họ. Cho nên mình dễ cười, hoặc dễ hiểu họ. Mà Thầy của anh dạy anh rất tốt – mười một năm hả? Làm anh thành như vậy. Trước đó chắc anh cũng phân nửa giống anh kia, phải không? (Dạ, con còn cứng hơn anh ấy nữa.) Chúng tôi đang cười anh đó, nhưng đó là cái giá mà anh phải trả khi không có ai khác ở đây.Vậy tên anh là gì? Tôi quên rồi. (Dạ Bukka.) Bukka? (Muyambi.) Muyambi. “Muyambi” nghĩa là gì? (“Muyambi” nghĩa là “người trợ giúp”.) Hả? (Người trợ giúp.) Người trợ giúp. Còn anh? (“Bukka” là khi ai đó hắt hơi…) Họ nói: “Bless you” (Thượng Đế gia trì). (Họ nói “Bukka”.) “Bless you”, (Thượng Đế gia trì) đúng không? (Thật ra nghĩa là khi ai đó đang chết chìm, mình bảo họ: “Đừng chìm xuống, hãy nổi lên”.) Ồ, vậy hả? (Nên quá trình nổi lên thay vì chìm xuống gọi là “bukka”.) Vậy thì anh đã nổi lên rồi?Vậy thì hay lắm. Tên này do Thầy đặt cho anh hay là tên từ lúc sinh ra? (Dạ tên con là vậy. Là “Muyambi”, “Bavasi”, “Vetu Ikira”. Đó là tên của Thầy. “Muyambi” là “người trợ giúp”, “Bavasi” là “đấng từ bi”, “Vetu Ikira” là “Người đã trở về Cội Nguồn”.) Ồ, vậy nghĩa là “người trợ giúp Đấng đã trở về Cội Nguồn”. Đúng không? (Dạ con nghĩ đúng là nghĩa đó.) Hiểu rồi, hiểu rồi. Vậy giống như là phụ tá của Thầy, hả?Tôi nghĩ anh giỏi tiếng Pháp hơn, phải vậy không? (Dạ, con giỏi tiếng đó hơn, vì con học từ…) Hồi nhỏ. (Hồi nhỏ, con…) Phải rồi. Con từng làm việc ở một… của Pháp.) Ồ, vậy hả? Nhưng sao anh cũng nói được tiếng Anh nữa? (Dạ con học từ Hội.) (Anh ấy học từ Hội.) Ồ, vậy hả? (Dạ.) Anh chỉ học ở đó thôi sao? (Dạ, nhưng con cũng có học ở Boston.) Ở Boston? Ồ, vậy à. Hiểu rồi. Ở Harvard à? Phải không? (Dạ không, trường Cao đẳng Boston.) Ồ, hiểu rồi. Vậy anh học ở đó lâu không? (Dạ không, sau đại học. Sau khi lấy bằng MBA, con đến đó học khóa đó.) Vậy là cả hai quý vị đều có học vấn cao về tâm linh cũng như kiến thức thế gian. Vậy là Thầy chọn mười người giỏi nhất của Phi châu để làm việc cho Ngài. (Kiến thức tâm linh là vô hạn. Nên…) Đúng vậy. (Chúng con chỉ có được một phần rất nhỏ thôi.)Nhưng quý vị thấy đó, giới tinh hoa đều đến dưới chân Thầy. Ngài học rất ít. Ngài không quan tâm bằng cấp cao, nhưng Ngài biết nhiều thứ, biết về khoa học, ngôn ngữ, v.v. Ngài biết nhiều lắm. Nên mình biết kiến thức tâm linh cao hơn kiến thức thế gian. Nhiều Minh Sư Ấn Độ cũng vậy – không học cao, nhưng nhiều người vẫn chạy đến dưới chân họ. (Nhưng cá nhân con nghĩ các Ngài không cần học, vì những gì mình học ở trường đời, thì họ biết hết rồi.) Đúng, đúng, đúng. (…và mình học toàn điều sai lầm.) Điều sai lầm. Rồi sau khi đến với Thầy, mình phải xóa hết mấy thứ đó, (Dạ.) cuộn băng sai, cái đĩa sai. Và phải làm cho sạch băng lại mới có thể thu điều mới, điều hữu ích. (Dạ.) Thật kỳ diệu, kỳ diệu những gì mình phải làm.Và cách thế gian lừa gạt mình. Một số vị Thiền sư nói tốt nhất là mình sinh ra câm, điếc ngay từ đầu, thậm chí mù nữa, vì mắt ở đây không thấy được Chân Lý. Tai ở đây không nghe được Lời Trí Huệ đến từ Thượng Đế. Phải vậy không? Và những lời mình bập bẹ trong thế giới này, cũng toàn là vô ích, vô nghĩa. Ngôn ngữ mà mình học từ nhỏ, mất bao công sức để trau chuốt, cũng vô dụng so với Ngôn Ngữ (Thiên Đàng nội tại) mà mình nghe từ bên trong. Đúng không? Và đó là Cội Nguồn của mọi trí huệ. Và ai nghe được Ngôn Ngữ (Thiên Đàng nội tại) thì sẽ biết được mọi ngôn ngữ. Thật ra là như vậy, vì vị Minh Sư bên trong nói được mọi ngôn ngữ. Hóa thân của Minh Sư bên trong, dù Minh Sư bên ngoài không nói được một vài ngôn ngữ, nhưng Minh Sư bên trong trả lời cho tất cả mọi đệ tử thuộc mọi quốc gia, mọi ngôn ngữ, bằng chính ngôn ngữ của họ. Nên thật ra, Ngôn Ngữ (Thiên Đàng nội tại) là ngôn ngữ của mọi ngôn ngữ – Cội Nguồn của mọi trí huệ, mọi kiến thức, Cội Nguồn của mọi ngôn ngữ và mọi loại âm nhạc trên thế gian. Khi mình có được âm thanh đó, là mình có được tất cả. Đúng là như vậy – rất tuyệt diệu. Pháp Môn của chúng ta rất tuyệt diệu. Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại) tuyệt diệu lắm.Mấy giờ rồi? Tôi nghĩ giờ thì mình được giải thoát ha. (Dạ 11 giờ tối.) Mười một giờ à? (11 giờ 10 phút tối.) Ồ! Nhanh vậy! (Dạ.) Ồ!Photo Caption: “Tất Cả Tình Thương Tỏa Sáng Trong TÌNH THƯƠNG THƯỢNG ĐẾ”











