Ms. Tuyết: Cô thì Phạm Kim Tuyết, cô ở ấp Đại An, xã Thới An Hội, huyện Kế Sách.Đoàn Như Phú: Cô Tuyết phát hiện cái khả năng tự nổi trên mặt nước của mình là từ khi nào ạ?Ms. Tuyết: Năm nay khoảng tám, chín năm rồi con ơi. Tại vì lúc đó là cô không ăn cơm, hồi mùng 10 tháng 10 năm 2009. Rồi cái một ngày đó thì cô nghe văng vẳng bên tai cô nói là: “Mày xuống sông đi, mày nổi trên mặt nước”. Rồi cái cô cũng không tin nữa, cho đến một ngày đó cô coi trên truyền hình thấy hai cha con ông đó nổi đó. Cái cô mới la: “Thôi vậy để mình xuống thử”. […]Đoàn Như Phú: Trời ơi, khó tin quá các bạn ơi. Đúng thật sự là có thể là nằm kiết già trên mặt nước và thả lỏng để cho cái con nước nó trôi đi. Cô nói là có thể nằm từ sáng đến chiều vậy, nhưng mà chỉ sợ là nó con nước nó trôi cô đi vô những cái chỗ mà hóc bờ hoặc là khi mà ghe thuyền á, nó đột nhiên mà nó tới thì cũng là rất là nguy hiểm. Bởi vì cái trạng thái của người nằm thiền đôi khi mà lỡ mà ngủ quên, đó thì các bạn thấy không. Nằm thiền trên mặt nước. Hồi giờ mới thấy luôn á. Hồi giờ mới thấy đúng không. Đó các bạn, cô đang nằm thiền thả lỏng cho con nước nó trôi xuống. Vỗ tay các con, vỗ tay. Quá lạ luôn. Cười được nữa chứ. Kính thưa các bạn, từ nãy giờ cô đã thả trôi là khoảng hơn năm phút rồi, cô nói là là cô sẽ thả trôi hoài được hoài luôn, lúc nào cũng được hết. […]Ms. Tuyết: Hồi lúc cô mới xuống lần đầu đó, cái con gái cô nó nói: “Mẹ làm mấy câu thơ cho con nghe đi”. Cái thì lúc đó cô ở dưới sông bước lên cái cô nói: “Biết gì mà làm”. Thì cái cô mới nói thì cái cô suy nghĩ cô mới la: “Nằm trên mặt nước thấy ung dung, thì thấy rõ ràng là ung dung. Rau trái tôi đây chỉ tạm dùng”. Thì thật sự là ăn rau. […]
Ngay cả chỉ ăn rau củ, quý vị vẫn sống được và trông vẫn khỏe mạnh, vẫn ổn. Quý vị không thiếu thốn gì cả. Ngay cả những củ khoai tây giản dị, hay cà chua, hay những hạt đậu nhỏ bé cũng sẽ cung cấp cho quý vị đầy đủ dinh dưỡng và năng lượng để sống và sống tốt.Chúng tôi – nhóm bản tin và tôi – thu thập mỗi ngày bất cứ điều gì chúng tôi có thể, bất cứ điều gì tôi có thể, trong khoảng thời gian ít ỏi của riêng tôi. Bởi vì tôi phải làm rất nhiều việc. Tôi phải tự kiểm duyệt và chỉnh sửa tất cả các chương trình trên Truyền Hình Vô Thượng Sư. Tôi cũng chụp ảnh và tự chỉnh sửa, chọn lọc chúng. Và tôi còn làm nhiều việc khác nữa, những cái gọi là việc nhà của tôi, công việc trong nhà, và tự nấu ăn cho mình. Rồi giặt bất cứ thứ gì tôi có thể. Ngay cả việc phơi và lấy quần áo xuống cũng mất thời gian, vì ở đây không có máy giặt tự động, mọi thứ đều tốn thời gian. Tôi mừng là mình chỉ có không gian rất nhỏ để phải dọn dẹp. Và quần áo của tôi thì giản dị, rất đơn giản để giặt. Nhưng dù vậy, mọi thứ đều tốn thời gian.Tôi ước gì mình có thể làm được nhiều hơn nữa cho thế giới. Nhưng để làm được điều đó, tôi cũng cần phải thiền rất nhiều, rất nhiều, càng nhiều giờ càng tốt. Và tôi cũng phải tiếp nhận và xử lý những chỉ thị từ bên trong. Không chỉ là chỉ thị từ các Thiên Đế và Ba Đấng Hợp Nhất mà còn là các báo cáo từ những vị Vua khác nhau, từ các Phân Bộ khác nhau trên Thiên Đàng. Và tôi phải dùng năng lượng của mình để gia trì, ban phước cho mọi người. Trước hết là cho các đệ tử của tôi, bởi vì họ vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành. Những gì họ thấy trong các thể nghiệm nội tại vẫn chưa là bao nhiêu. Họ sẽ còn phải tiếp tục trưởng thành hơn nữa. Nhưng tôi hãnh diện về họ, bởi vì đa số họ đang tiến bộ rất tốt, và họ rất thành tâm. Nhất là dạo gần đây, họ khẩn thiết hơn, siêng năng hơn trong việc tu hành, nên họ tiến bộ rất nhiều.Photo Caption: Nhờ Tình Thương Thượng Đế, Khiêm Tốn Sống Ở Góc Vườn Của Người Để Giúp Đỡ Bằng Mọi Cách Có Thể.Chấm Dứt Cuộc Chiến Ẩn Giấu Này Thì Mọi Cuộc Chiến Sẽ Chấm Dứt, Đạt Được Hòa Bình Thế Giới Trường Cửu Thật Sự, Phần 2/9
2026-02-10
Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Giờ đây, mỗi ngày chúng ta đều có thảm họa. Mỗi ngày, nếu quý vị xem bất kỳ kênh truyền hình nào, hoặc thậm chí các kênh thông tin trên internet, quý vị đều sẽ thấy những thảm họa nào đó – những thảm họa chưa từng có ở khắp nơi. Con người đang chết dần, tài sản bị tàn phá, đất đai canh tác cùng mùa màng bị hủy hoại. Con người ngày càng tuyệt vọng hơn. Ngày càng có nhiều người thậm chí không còn biết “ăn no” nghĩa là gì nữa. Họ ăn hôm nay, nhưng không biết ngày mai liệu có còn thức ăn hay không. Họ ăn vào buổi sáng, nhưng không biết đến buổi tối mình có được bữa ăn nào hay không. Tất cả là vì chúng ta đang phá hủy cốt lõi của sự sống còn. Bản chất của TÌNH THƯƠNG, là nền tảng của mọi sự sống trong vũ trụ. Đó là: Đối xử với muôn loài theo cách mà chúng ta muốn được đối xử.Con người vẫn đang ngủ ngoài đường, trong những chiếc lều rất mỏng manh, giữa thời tiết giông bão, tuyết rơi, mưa gió dữ dội, chỉ trong một chiếc lều mong manh, rất mỏng, và tuyết phủ khắp nơi. Họ là những người vô gia cư. Lúc sinh ra họ không phải vô gia cư. Trước đây họ chưa từng là người vô gia cư. Họ có thể rơi vào cảnh ngộ vô gia cư vì mất việc làm, thuế nặng, hoặc căn bệnh nghiêm trọng mà họ không đủ khả năng chi trả, nhưng họ vẫn buộc phải trả vì họ phải sống còn. Và sau tất cả những điều đó, họ chẳng còn lại gì. Nên họ phải sống ngoài đường, không thức ăn, không nhà cửa, không nước, không nhà vệ sinh. Họ phải gạt bỏ phẩm giá của mình để ra đường xin ăn hoặc ăn rác từ những thùng rác dơ bẩn! Họ phải co cụm lại bên nhau nếu còn có thể, trong chiếc lều nhỏ bé đó.Trong khi đó, chúng ta chi hàng nghìn tỷ Mỹ kim để giết hại người khác. Họ là những người trông giống hệt như chúng ta, với cái mũi ở giữa, cái miệng bên dưới, và hai con mắt ở hai bên. Vậy mà chúng ta vẫn tiếp tục chi tiêu ngày càng nhiều hơn cho những loại vũ khí “không thể tin nổi” mà vài trăm năm trước, thậm chí chỉ mười năm trước thôi, cũng không thể nào tưởng tượng nổi, chỉ để giết chóc chính xác hơn, tinh vi hơn, và gây ra thêm đổ nát, tàn phá khắp nơi, để rồi những người khác, dù không trúng đạn, vẫn chết vì đói, vì lạnh, vì không còn điện, không còn nước, không còn thực phẩm, mùa màng của họ bị hủy hoại. Tôi không còn biết chúng ta là ai nữa. Liệu chúng ta còn xứng đáng với hai chữ “con người” không?Ngày nay, chúng ta còn tệ hơn cả loài vật. Những (người-thân-)động vật không hề làm điều gì xấu với chúng ta. Họ chỉ giúp đỡ, chỉ yêu thương chúng ta. Nếu quý vị nghĩ (người-thân-)bò khác với (người-thân-)chó, xin hãy suy nghĩ lại. Nếu quý vị xem những đoạn phim mà nhóm bản tin và tôi đã thu thập cho quý vị, quý vị sẽ thấy rõ điều đó. Không hề có sự khác biệt nào giữa (người-thân-)bò, -dê, -cừu và những người-thân-động-vật khác, so với chó cưng, mèo cưng, hay chim cưng của quý vị. Nếu họ không nhìn thấy quý vị, nếu người-thân-bò đã lâu không gặp quý vị và rồi quý vị trở về, họ sẽ rúc đầu vào người quý vị để chào mừng quý vị về nhà. Đôi khi họ còn liều mình đối đầu với những động vật khác, hoặc thậm chí với rắn độc chỉ để bảo vệ quý vị – có vô số câu chuyện có thật như vậy.Ngay cả người-thân-gà, loài mà quý vị thường chẳng chút đắn đo khi cắn xé thân thể bé nhỏ của họ và thưởng thức nỗi đau đớn, máu thịt – họ vẫn yêu thương quý vị vô vàn. Họ có trí thông minh. Họ mang trong mình DNA gần giống với DNA của con người. Có lần, tôi nói đùa với vài thị giả của tôi. Bởi vì họ nói rằng người-thân-gà có DNA gần giống với DNA của con người, và tôi nói với họ: “Ồ, tôi biết một người nam có DNA gần giống với người-thân-gà”. Nhưng đó không phải là một câu đùa vui. Không phải. Lúc đó thì thấy buồn cười, nên họ cười. Nhưng hoàn toàn không có gì đáng cười khi mạng sống của họ phụ thuộc vào lòng thương xót của quý vị mà quý vị lại không hề cho họ điều đó.Chúng ta có quá nhiều thức ăn để ăn. Ở Âu Lạc (Việt Nam), có những người thậm chí không ăn cơm, họ chỉ ăn rau và một ít trái cây. Họ rèn luyện như vậy đến mức có thể nổi trên mặt nước, thiền trên mặt nước. Tôi đã sưu tầm một số câu chuyện và những đoạn phim như thế, nhưng có nhiều quá, nên chúng tôi không thể lúc nào cũng trình chiếu hết mọi thứ. Tôi hy vọng họ có thể tìm ra một vài tư liệu như vậy và chiếu cho quý vị xem. Chỉ một hoặc hai ví dụ thôi, nhưng thực tế có rất, rất nhiều.











